CHUYỂN BIẾN

Một đám đệ tử hào hứng sôi nổi xuất hành đi hành hương, sư phụ nói:
– “Đem bên mình trái mướp đắng (khổ qua) này, nhớ đem nó ngâm vào tất cả mỗi con sông thánh mà các người đi qua, cũng mang nó vào trong thánh điện mà các người đến thờ lạy.”

Khi đệ tử trở về thì đem trái khổ qua ấy nấu chín, làm bữa ăn thánh.

Sư phụ nếm một miếng thì lòng thành ý khẩn sâu xa nói:
– “Kỳ lạ, nước thánh và thánh điện sao không đem mướp đắng biến thành ngọt.”

(Trích: Huệ Nhãn Thiền Tâm)

SUY TƯ

Có nhiều người Ki-tô hữu coi nước thánh như một thứ bùa phép rảy lung tung để trừ ma đuổi quỷ, để uống chữa bệnh, nhưng bệnh không khỏi và ma quỷ không sợ, thì lại đâm ra oán trách Thiên Chúa. Họ quên mất lời dạy của Chúa Giê-su: phải cầu nguyện và ăn chay mới trừ được ma quỷ.

Nước thánh dùng để đuổi ma quỷ, làm phép các đồ dùng và chúc lành cho con người, nhưng nếu không có lòng thành tâm thiện chí, không có đức tin, không có hiểu biết về… nước thánh, thì đúng là nước thánh chỉ như thứ nước bùa phép mà thôi.

Trái mướp đắng dù ngâm trong nước thánh thì vẫn cứ là trái mướp đắng không thể thành mướp ngọt được, nhưng cái ngọt chính là tấm lòng thành mà các đệ tử đã vâng lời thầy ngâm trong nước của mỗi con sông thánh.

Nếu mỗi người Ki-tô hữu có lòng thành nghe lời Chúa dạy, thì tất cả những khổ đau sẽ biến thành niềm vui, mọi cay đắng sẽ biến thành dịu ngọt do tình yêu Chúa và yêu tha nhân, bởi vì nước thánh –dù cho đức giáo hoàng làm phép- thì cũng chỉ là nước lã thường mà thôi, nếu chúng ta không có đức tin và lòng yêu mến.

Đó chính là sự chuyển biến của tâm hồn vậy.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Bài này đã được đăng trong Mỗi Ngày Một Câu Chuyện. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.