TÍNH MỀM DẺO

– “Con bằng lòng học tập, thầy có bằng lòng dạy con không?

– “Thầy cảm thấy con hoàn toàn không biết phải nên học tập như thế nào.” Đại sư nói.

– “Thầy có thể dạy con làm thế nào để học tập được không?”

– “Con có thể hiểu được gì khi thầy dạy cho con bí quyết?”

Sau đó, đại sư vì những lúng túng này của đệ tử mà giải thích những nghi vấn: “Có thành thật học tập thì mới có dạy dỗ chân thực. Khi con có thể dạy mình chút việc, thì con mới có thể hiểu như thế nào là học tập.”

(Trích: Huệ Nhãn Thiền Tâm)

SUY TƯ

Thời nay có những thầy cô giáo tận tình dạy dỗ, nhưng học trò thì không tận tâm học tập; có những học trò tích cực học tập, nhưng có những thầy cô giáo chỉ dạy qua loa chiếu lệ cho hết tiết dạy, bởi vì thầy cô giáo không có lương tâm nghề nghiệp hoặc vì đồng lương ít ỏi, hoặc vì chán nản với đám học trò ham chơi hơn ham học.

Có những linh mục nhiệt thành giảng dạy thì nhất định sẽ có những giáo dân tốt lành; có những linh mục đạo đức thánh thiện thì nhất định sẽ có những giáo dân thánh thiện. Tại sao vậy? Thưa là vì đời sống gương sáng hy sinh phục vụ của linh mục sẽ là bài học Thánh Kinh sống động nhất để cho các tín hữu noi theo, bởi vì khi biết mình cần gì thì giáo dân cũng cần như thế. Mình muốn nên thánh thì giáo dân cũng muốn như thế. Đó chính là mềm dẻo của cái tâm vậy.

Bí quyết để học tập và giảng dạy là ở cái tâm: cái tâm có trách nhiệm, cái tâm yêu nghề, cái tâm hy sinh và yêu thương.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

Bài này đã được đăng trong Mỗi Ngày Một Câu Chuyện. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.